KHÔNG được chèn quá 3 link vào bài viết, KHÔNG spam link ở comment, KHÔNG post bài sai Box. Ai vị phạm sẽ bị xóa toàn bộ post, filter domain và ban nick vĩnh viễn
chien than
Tai iWin, iWin, Iwin, goPet, Tuy Giang Ho, Game Chien Than, Vo Lam 3,tai bigone, tai game bigone
Love Telling Bemientay nhắn với 0926420306: Sao lúc nào kha cũng la cẩm hếk zị. Nói cẩm kon ník sao lúc trước wen chi? Hikhik ;-(;-( VìEm_LàGió nhắn với 01666040467: mẹ à, chắc chưa bao giờ con nói với mẹ điều này đâu nhỉ, con yêu mẹ nhiều lắm:* huong261191 nhắn với 0974545902: Kun a ak. E nho a nhieu lam anh dug ngj nhieu nge kun e luon o ben a. E yeu a nhieu. Bemientay nhắn với 0926420306: Kha nè cẩm yêu kha nhiều lắm đó. Kha đừng có lăng nhăng . Cẩm sẽ khóc thật nhiều khi kha không còn bên cẩm nữa. leducduy2703 nhắn với 01694167xxx: Tớ ra đi không phải cậu làm sai điều gì đó, mà tớ ra đi vì đơn giản tớ nhận ra tớ không còn gì ý nghĩa gì với cậu cả. Cậu có thể sống tốt, vui vẻ và hạnh phúc mà ko cần đến tớ...Quên tớ beyeuxx nhắn với All: Cứ yêu điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii hoaquynh nhắn với all: vui cũng phải sống buồn cũng phải sống.vậy tại sao chúng ta không sống vui vẻ lên nhỉ.gửi một nửa của thế giới.8.3 sắp tới rồi nè.cười lên và thật xinh đep các bạn nhé. thiet10c1 nhắn với ALL: Happy Valentine's Day thiet10c1 nhắn với All: Yêu thương cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi. Hãy cười lên và cả thế giới sẽ cười cùng bạn, nếu khóc, bạn sẽ phải chỉ khóc một mình. admin nhắn với All: Chúc mừng năm mới

+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1
    maruko's Avatar
    Hiện Đang :    maruko Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Sep 2011

    Giới Tính: Nữ

    Bài viết : 1,627
    Points 37,344
    Thanks
    0
    Thanked 181 Times in 167 Posts
    32
    Professional
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Icon11 5 bài học quan trọng của đời người



    Bài số 1: Bài học về sự tự giác

    Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi. Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

    Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”.

    Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

    Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

    Bài số 2: Bài học về sự quan tâm

    Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp… Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”.

    Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy! Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

    Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

    Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

    Bài số 3: Bài học về sự giúp đỡ

    Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

    Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

    Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”

    Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

    Bài số 4: Bài học về lòng biết ơn

    Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

    Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác.

    Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về. Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

    Bài Học Số 5: Bài Học Về Sự Hy Sinh

    Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo. Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình.

    Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

    Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?”

    Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô. Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh… Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

    View more random threads same category:


    +5 EXP
    Tớ là Maruko biệt danh khác là Russia - tóc xoăn tít chân ngắn tũn.
    Đây là nơi trú ẩn riêng tư của tớ: Ngôi nhà Maruko
    Còn đây là nơi trú ẩn của chúng mình:
    Ngôi nhà tràn ngập tình yêu



    Sai lầm lớn nhất của đời Nhóc chính là quá dễ thương
    Nên thường gây vấn vương tơ lòng vòng với các bạn :D


  2. The Following 2 Users Say Thank You to maruko For This Useful Post:

    money123 (11-26-2012), sangtran (02-16-2013)

  3. #2
    tkfanit's Avatar
    Hiện Đang :    tkfanit Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Sep 2012

    Giới Tính: Nam

    Bài viết : 7
    Points 96
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    1
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    Những bài học quan trọng nó giúp ta vững vàng hơn trong đời sống


  4. #3
    sunwind's Avatar
    Hiện Đang :    sunwind Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Sep 2012

    Giới Tính: Nam

    Bài viết : 1
    Points 10
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    1
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    Bài viết rất hay.

    Đúng là trong cuộc sống của chúng ta còn phải học hỏi thêm nhiều.


  5. #4
    money123's Avatar
    Hiện Đang :    money123 Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Nov 2012

    Giới Tính: Nam

    Bài viết : 24
    Points 253
    Thanks
    8
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    1
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    Bài số 2: Bài học về sự quan tâm
    điều này mà mình thấy mọi người thực sự không chú trọng nhưng nó rất quan trọng đối với cuộc sống của mội con người. nếu bạn thấy lời bình hay hãy thank nhiều nhé.


  6. #5
    seotien11's Avatar
    Hiện Đang :    seotien11 Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Nov 2012

    Giới Tính: Nam

    Bài viết : 8
    Points 101
    Thanks
    7
    Thanked 6 Times in 5 Posts
    1
    Beginner
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    Bài học về sự tự giác, mỗi người nên tự ý thức được trách nhiệm và phần việc của mình để làm cho xong. Cái này cũng quan trọng như là sự quan tâm vậy


  7. The Following User Says Thank You to seotien11 For This Useful Post:

    tuanntqm (12-19-2012)

  8. #6
    toc2709's Avatar
    Hiện Đang :    toc2709 Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Nov 2012

    Giới Tính: Nữ

    Bài viết : 11
    Points 193
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    2
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    5 bài học thật quan trọng, con người sinh ra ai cũng cần học hỏi và rèn luyện phẩm chất của mình


  9. #7
    sangtran's Avatar
    Hiện Đang :    sangtran Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Feb 2013

    Giới Tính: Nam

    Bài viết : 4
    Points 52
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    1
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

  10. #8
    hockhieuvu's Avatar
    Hiện Đang :    hockhieuvu Đang Ngoại tuyến
    Ngày tham gia : Feb 2013

    Giới Tính: Nữ

    Bài viết : 7
    Points 146
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    2
    None
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần
    Con người sinh ra đã học đi, học ăn, học nói rồi.. cả đời người thì có nhiều thứ phải học lắm .. năm bài ít quá ^^


+ Trả lời Chủ đề

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

     

Tag của Chủ đề này

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình